Khiếm thị là gì?

Khiếm thị là gì?

Chính phủ thường sử dụng thuật ngữ khiếm thị để chỉ những người bị mù và để quyết định xem ai có thể nhận được những lợi ích nhất định, như khuyết tật hoặc đào tạo nghề. Khiếm thị không giống như bị mù hoàn toàn.

Nếu một người bị mù hoàn toàn thì sẽ không thể nhìn thấy bất kỳ ánh sáng hoặc hình ảnh nào. Trong số những người bị rối loạn mắt, chỉ có khoảng 15% là không thể nhìn thấy gì cả. Nếu bạn bị khiếm thị, bạn vẫn có thể nhìn thấy chỉ là không rõ ràng.

Tầm nhìn bình thường là 20/20. Điều đó có nghĩa là bạn có thể thấy rõ một vật ở cách đó 20 feet (6 mét). Nếu bạn bị khiếm thị, tầm nhìn của bạn là 20/200 hoặc ít hơn. Điều đó có nghĩa là nếu một vật ở cách xa 200 feet (60 mét) và bạn phải đứng cách nó 20 feet (6 mét) để nhìn rõ nó. Nhưng một người có tầm nhìn bình thường có thể đứng cách xa 200 feet (60 mét) và nhìn thấy vật thể đó một cách hoàn hảo.

Ước tính 1,1 triệu người Mỹ bị mù về mặt pháp lý. Một số điều kiện, như bệnh tăng nhãn áp, đục thủy tinh thể và tiểu đường, có thể ảnh hưởng đến thị lực của bạn đến mức bạn có thể được chẩn đoán mắc bệnh này.

Các xét nghiệm khiếm thị

Bác sĩ sẽ thực hiện đo mắt để xác định bạn có bị khiếm thị hay không.

Bác sĩ sẽ thực hiện đo mắt để xác định bạn có bị khiếm thị hay không.

Bác sĩ sẽ kiểm tra thị lực trong một cuộc kiểm tra mắt tiêu chuẩn.

Bác sĩ sẽ đo thị lực trong khi bạn đeo mắt kính hoặc kính áp tròng. Tầm nhìn có thể giảm xuống dưới 20/200 nếu không có chúng. Nếu nó được cải thiện khi bạn đeo mắt kính hoặc kính áp tròng, bạn không bị coi là khiếm thị.

Điều gì giống như có điều kiện?

Nó thay đổi từ người này sang người khác. Bạn có thể nhìn thấy các vật ở xa nhưng không phải từ hai bên mắt (tầm nhìn ngoại biên). Hoặc, bạn có thể có tầm nhìn ngoại biên tuyệt vời nhưng khó nhìn thấy các vật ở xa.

Ở một số tiểu bang của Mỹ, việc được phân loại là khiếm thị có thể ảnh hưởng đến khả năng lái xe của bạn. Nói chuyện với bác sĩ về mối mà bạn quan tâm.

Bạn không thể chẩn đoán chính mình với tình trạng này. Bác sĩ phải là người thực hiện cuộc kiểm tra, vì vậy hãy cho bác sĩ biết nếu bạn gặp vấn đề về mắt.

Nếu bạn biết mình bị khiếm thị, các tổ chức xã hội cộng đồng có thể giúp đỡ. Họ có các chương trình giúp bạn đối phó với các tác động về thể chất và cảm xúc của việc mất thị lực.

Bị mù về mặt pháp lý ảnh hưởng đến tầm nhìn, nhưng nó không phải nghiêm trọng đến mức ngăn bạn sống một cuộc sống trọn vẹn.