Điều gì thực sự sẽ xảy ra nếu bạn bị ADHD?

Điều gì thực sự sẽ xảy ra nếu bạn bị ADHD?

Duane Gordon là một quản lý dự án tại một công ty ở Montreal, và khi ông chủ của Gordon yêu cầu ông điều hành cuộc họp sáng thứ Hai, "ông đã rất phấn khích vì đây rõ ràng là một bài kiểm tra cuối cùng, để xem ông có thể tiếp quản bộ phận này được hay không, nếu mọi thứ được chuẩn bị chu đáo," ông nhớ lại.

Cuộc thảo luận đó được diễn ra vào chiều thứ Sáu. Vào thứ hai, mọi người có mặt trong cuộc họp, tự hỏi ông chủ đang ở đâu, bao gồm cả Gordon. Ông chia sẻ tiếp: Buổi họp đó hoàn toàn biến mất khỏi trí nhớ của tôi rằng tôi sẽ điều hành cuộc họp này. Sau khi ông chủ không xuất hiện, mọi người quay trở lại bàn của họ. Vào cuối ngày, ông chủ bước vào và hỏi Gordon cuộc họp diễn ra như thế nào, và Gordon nói, chúng tôi không tổ chức cuộc họp, vì bạn không có ở đây. Nhưng tôi vẫn nghĩ tôi đã được lên chức khi ông chủ bước vào. Và anh ấy nhìn tôi hoàn toàn chết lặng, như, Làm sao mà có thể như vậy được?

Sau đó, Gordon đã đi kiểm tra và được chẩn đoán mắc chứng rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD -  Attention deficit hyperactivity disorder). Ông mô tả rối loạn này như một cảm giác hoang tưởng. Bởi vì “người bệnh luôn luôn, luôn luôn bị cáu gắt”.

Gordon giải thích: ADHD là một tình trạng mà cả trẻ em và người lớn đều có thể mắc phải. Các triệu chứng bao gồm không có khả năng tập trung, dễ bị phân tâm, hiếu động thái quá, kỹ năng tổ chức kém và bốc đồng. Không phải ai bị ADHD cũng có tất cả các triệu chứng này, chúng thay đổi từ người này sang người khác và có xu hướng thay đổi theo tuổi tác.

Người lớn cũng bị ADHD

Chỉ trong vài thập kỷ qua, các nhà nghiên cứu mới nhận ra rằng ADHD vẫn có thể xảy ra ở tuổi trưởng thành. Họ cho biết: Mọi người lớn bị ADHD cũng xuất hiện các triệu chứng khi còn nhỏ, cho dù tình trạng này được chẩn đoán hay không. Và hầu hết người lớn bị ADHD đều không được chẩn đoán khi còn nhỏ (là trẻ em), Linda Walker, một huấn luyện viên ADHD cho biết. Công việc hàng ngày của cô ấy là giúp khách hàng quản lý thời gian, tổ chức và bất cứ điều gì khác mà họ cần để thành công trong cuộc sống. Ngoài ra, cô còn là chủ tịch của Hiệp hội Rối loạn thiếu tập trung (ADDA - Attention Deficit Disorder Association).

"Thực tế mọi người (không bị ADHD) thường không đồng cảm lắm", Walker nói. Bởi vì thật khó để họ có thể hiểu được những gì những người mắc ADHD đang gặp phải. Walker nói rằng cô đã tích lũy được kinh nghiệm khi người thân của cô bị tình trạng này: Cô đã kết hôn với Gordon. Khi bạn sống với một người mắc ADHD, bạn sẽ nhận ra rằng không có ai trên Trái đất này kiên trì như những người bị ADHD, họ vẫn nỗ lực hết sức cho dù họ đã thất bại nhiều lần.

Gordon được chẩn đoán vào đầu những năm 30 tuổi, khi họ đang tìm kiếm sự giúp đỡ cho con gái của họ. Bé đã gặp rất nhiều khó khăn trong việc tập trung ở trường. Sau đó họ bắt đầu tìm hiểu về ADHD và sớm phát hiện ra cả Gordon và con gái của họ đều mắc tình trạng này.

Terry Matlen, là một chuyên gia trị liệu về ADHD ở người lớn, đặc biệt là phụ nữ. Và cô ấy cũng bị ADHD. Chẩn đoán của cô được đưa ra sau khi con gái của cô được thông báo bị ADHD. "Đây là một chủ đề thực sự phổ biến," cô nói. Thực tế, ADHD có xu hướng di truyền trong các gia đình.

Cô mô tả có ADHD như thế này: "Đây là một cảm giác mệt mỏi kinh niên. Bạn luôn có cảm giác như bị tấn công từ mọi thứ trong cuộc sống hàng ngày như âm thanh, ánh sáng và những thứ cảm giác khác có thể bị áp đảo", Matlen là tác giả của cuốn sách "Lời khuyên cho phụ nữ với ADHD".

Walker nói rằng cô gặp rất nhiều khó khăn sau khi trở thành mẹ. Và điều này xảy ra ở rất nhiều với phụ nữ, khiến cuộc sống của họ trở nên phức tạp hơn, khi họ không thể giải quyết tất cả mọi thứ. Cả hai đứa con của Walker đều tỏ ra hiếu động. Và cô không thể theo kịp chúng. Đôi khi cô cảm thấy thất bại hoàn toàn, bởi vì chưa chắc một người có hai tấm bằng đại học đã có thể dễ dàng như đặt bữa ăn tối trên bàn hoặc giữ cho ngôi nhà ngăn nắp.

Walker cho biết thêm: Điều này đã ảnh hưởng đến lòng tự trọng của cô ấy, cũng như Like, cô đã tự hỏi bản thân “có chuyện gì với tôi vậy?” Bởi vì có những phụ nữ có đến 5 người con, và họ có thể chăm sóc tốt cho những đứa trẻ cũng như gia đình của họ. "Tại sao tôi không thể làm điều đó với hai đứa trẻ của tôi? Liệu tôi có bị câm hay không? Tôi có bất tài hay không?"

Và hiện giờ cô ấy cũng muốn những người khác bị ADHD hiểu được những gì cô ấy đã từng trải qua: Bạn không phải là người thất thường, bạn không vô vọng, nhưng đôi khi bạn chỉ cần thêm một chút trợ giúp.

Karen Thompson là một nhân viên tại công ty kỹ thuật, làm việc tại Atlanta, cô cũng bị ADHD và đang tìm kiếm sự giúp đỡ ở độ tuổi 30. Mọi người thường nói tôi không có bộ lọc, vì tôi luôn nhảy từ chủ đề này sang chủ đề khác và có rất nhiều suy nghĩ trong đầu". Sau đó, một bác sĩ tâm thần chẩn đoán cô bị ADHD và kê toa đơn thuốc cho cô, theo lời Thompson, thuốc đã giúp cô bình tĩnh lại nhưng chúng khiến cô rất buồn ngủ và buồn nôn. Vì vậy, cô đã ngừng uống thuốc và cố gắng để kiểm soát ADHD theo những cách khác, giống như làm việc và tập luyện yoga.

Thompson chia sẻ thêm: Tôi cảm thấy mình là một người khỏe mạnh khi thức dậy vào mỗi buổi sáng và tiếp tục với ngày mới của mình, nhưng tôi có rất nhiều suy nghĩ trong đầu. Tôi cũng lo lắng rất nhiều. Bên cạnh đó, tôi không thể ngồi yên, cho dù tôi đang ngồi trên một chiếc ghế thoải mái. Đôi khi tôi hơi xúc động. ADHD có thể gây ra những điều như trên. Không những thế, có lúc tôi cảm thấy rất tốt nhưng chỉ cần ai đó nói điều gì không tốt về tôi, tôi lại cảm thấy thất vọng.

Ngoài ra, ADHD còn khiến Thompson thường có những tương tác cũng như cảm xúc tiêu cực với đồng nghiệp và người quản lý. "Mọi người không hiểu những khó khăn mà bạn gặp phải khi tập trung và mất tập trung. Thay vì xuất sắc, bạn luôn bị coi là tầm thường", cô nói.

"Bạn không thể luôn nhìn vào ai đó và nói rằng với họ rằng bạn bị ADHD," Matlen nói. "Đặc biệt nếu tình trạng này trở nên nghiêm trọng (vượt qua cả đặc điểm hiếu động của ADHD), bạn sẽ không còn thấy những cuộc đấu tranh nội tâm."

Thích nghi với những thách thức

Về phần Gordon, sau khi cuộc họp không xảy ra, anh ta bị công ty cho thời gian thử thách, giáng chức và phải giảm lương. Và đây cũng là một bước ngoặt. Anh mới bắt đầu làm việc với một huấn luyện viên ADHD. Theo lời Gordon: Tôi phát hiện ra bản thân tốt hơn nhiều nếu tôi dựa vào thế mạnh của mình. Và điểm mạnh của tôi không phải là tiểu tiết. Mà tôi là người sáng tạo và tìm giải pháp cho các vấn đề kỹ thuật.

Hiện giờ Gordon đã có một công việc mới và phát huy được những thế mạnh đó. Ngoài ra, ông cũng tình nguyện làm chủ tịch ủy ban cho ADDA.

Các câu hỏi liên quan