Ảo ảnh thính giác bắt nguồn từ những kết nối bất thường ở não bộ

Ảo ảnh thính giác bắt nguồn từ những kết nối bất thường ở não bộ

Ảo ảnh thính giác là một hiện tượng mà bệnh nhân có thể nghe thấy giọng nói hay những âm thanh khác khi không có những kích thích bên ngoài, đây là một đặc trưng của tâm thần phân liệt và một số chứng rối loạn tâm thần kinh khác. Nguyên nhân xuất hiện của những hiện tượng này vẫn chưa rõ ràng, nhưng nghiên cứu mới đây chỉ ra rằng sự thay đổi kết nối não giữa những khu vực xử lý cảm giác và nhận thức cũng có thể có liên quan.

Nghiên cứu từ các nhà nghiên cứu được dẫn đầu bởi Stephan Eliez tại trường Đại học Geneva, Thụy Điển, đã xuất hiện trên tạp chí Biological Psychiatry: Cognitive Neuroscience and Neuroimaging, được xuất bản bởi Elsevier.

Tác giả Valentina Mancini cho biết: "Kết quả của chúng tôi cho thấy rằng, sự phát triển bất thường của hạt nhân thalamic có liên quan đến quá trình xử lý cảm giác và mô hình chưa trưởng thành của kết nối giữa thalamo và vỏ não đối với các vùng thính giác của não".

Bằng cách sử dụng phương pháp chụp cộng hưởng từ (MRI - magnetic resonance imaging), các nhà nghiên cứu đã so sánh các cấu trúc não và kết nối của chúng ở 110 đối tượng đối chứng khoẻ mạnh và 120 đối tượng mắc rối loạn di truyền, có tên là hội chứng mất đoạn 22q11.2. Những người mắc hội chứng mất đoạn 22q11.2 có nguy cơ phát triển bệnh tâm thần phân liệt và ảo ảnh cảm giác lớn hơn nhiều so với những người còn lại. Khoảng 1% những người bị tâm thần phân liệt mắc chứng rối loạn này.

Mô tả lý thuyết hoạt động trên các mạch thalamic có liên quan đến các triệu chứng rối loạn thần kinh ở những người bị rối loạn di truyền, hội chứng xoá 22q11. Nguồn: Elsevier

Mô tả lý thuyết hoạt động trên các mạch thalamic có liên quan đến các triệu chứng rối loạn thần kinh ở những người bị rối loạn di truyền, hội chứng xoá 22q11. Nguồn: Elsevier

Những bất thường xảy ra ở vùng đồi thị, một vùng não được công nhận là "cánh cổng" dẫn những thông tin cảm giác đến não, có liên quan đến tâm thần phân liệt và ảo giác. Ở nghiên cứu hiện tại, các tác giả đã tìm cách để phân tích cụ thể hơn về vấn đề đồi thị và các kết nối của chúng đến những vùng khác của não khác nhau như thế nào giữa những người mắc hội chứng mất đoạn 22q11.2 - có và không có ảo ảnh thính giác (AH - auditory hallucination) - đối với nhóm người đối chứng. Để thực hiện nghiên cứu theo chiều dọc này, các nhà nghiên cứu đã thu thập từ 1 đến 4 hình ảnh quét não của những đối tượng từ 8 đến 35 tuổi trong mỗi 3 năm.

Mặc dù tổng thể tích của đồi thị và quỹ đạo tăng trưởng phát triển của chúng là không khác nhau giữa những người mắc hội chứng mất đoạn 22q11.2 và các đối tượng đối chứng, những nhà nghiên cứu đã tìm thấy sự khác biệt trong các hạt nhân thalamic cụ thể. Các hạt nhân ở giữa và cong gập ở bên (MGN, LGN), có liên quan đến việc chuyển tiếp thông tin thính giác và cảm giác thị giác, nhỏ hơn ở những người mắc hội chứng mất đoạn 22q11.2. Ngược lại, những hạt nhân thalamic có giao tiếp với vùng não trước, có liên quan đến chức năng nhận thức nhiều hơn, lớn hơn ở những người mắc hội chứng mất đoạn 22q11.2 so với những đối tượng đối chứng khoẻ mạnh. Ngoài ra, các hạt nhân thalamic khác có sự phát triển khác nhau giữa hai nhóm người.

Khi so sánh những đối tượng mắc hội chứng mất đoạn 22q11.2 có và không có AH, những đối tượng có AH sẽ có thể tích MGN nhỏ hơn và có một quỹ đạo phát triển khác.

Khi đánh giá kết nối chức năng ở trong não, các tác giả đồng thời cũng phát hiện ra rằng, ở những đối tượng có AH, kích thước kết nối giữa MGN với vỏ não thính giác và các vùng xử lý ngôn ngữ khác là lớn hơn. Họ cho rằng những  siêu kết nối này có thể là cơ sở cho việc kích hoạt của những vùng thính giác khi đang nghỉ ngơi, dẫn đến những ảo ảnh.

"Những phát hiện này cung cấp một lời giải thích cơ học cho khả năng xảy ra của hiện tượng ảo giác ở thanh niên dễ bị rối loạn thần kinh do hội chứng mất đoạn 22q11.2", Tiến sĩ Mancini cho biết. "Hơn nữa, việc điều tra sự phát triển tương tác giữa đồi thị và vỏ não có thể giúp xác định các mục tiêu mới nhằm can thiệp , nhắm vào việc ngăn ngừa sự xuất hiện của các triệu chứng loạn thần ở những người có nguy cơ do điều kiện di truyền hoặc tình trạng lâm sàng với nguy cơ cực kỳ cao".

Cameron Carter, biên tập viên của tạp chí Biological Psychiatry: Cognitive Neuroscience and Neuroimaging cho biết: "Nghiên cứu về những cá nhân mắc hội chứng mất đoạn 22q11 này có thể cung cấp một góc nhìn độc đáo về thay đổi trong sự phát triển của não bộ, là cơ sở phát triển của các triệu chứng rối loạn thần kinh, cũng như  các vấn đề phát triển và nhận thức khác ở những người trẻ tuổi."

Các câu hỏi liên quan